phim tinh yeu va lua doi
Sáng nay cô ấy báo là đã hai vạch, quá sớm để đi bệnh viện siêu âm nhưng chắc chắn có thai vì đã cố tình canh ngày. Cô ấy nói yêu tôi từ lâu, muốn có con với tôi, không cần tiền bạc, không cần tôi bỏ vợ, không để vợ tôi biết, chỉ cần ở bên cạnh tôi và có con là đủ. Cô ấy tuyệt đối không phá thai, cũng không nghỉ làm. Nếu tôi ép, cô ấy sẽ đi gặp vợ tôi. Nếu tôi nghi ngờ, sinh ra sẽ cho em bé đi thử DNA. Lúc này tôi biết mình đã sập bẫy.

“Trâu không uống nước đố ai đè được đầu trâu”, giờ chỉ biết tự trách mình. Tôi không sợ tai tiếng nhưng rất sợ mất vợ. Tính em tôi rất rõ, hiền lành, vị tha nhưng lại rất cực đoan trong chuyện tình cảm. Trước tôi, em đã có người yêu, hai người đính hôn chờ em ra trường sẽ cưới. Khi phát hiện ra anh chàng bác sĩ đó có quan hệ với một cô trình dược viên, em lập tức cắt đứt mặc cho anh ta khóc lóc van xin, gia đình hai bên khuyên nhủ (mẹ của hai người là bạn học). Lúc đó tôi là bạn của anh họ em, chứng kiến em đau đớn, gầy sọp đi nhưng vẫn cương quyết. Tôi thấy mà xót xa cho em.

Sau này khi yêu em, tôi luôn hứa với lòng sẽ không bao giờ làm em khổ nữa. Vậy mà giờ lại xảy ra chuyện này. Em đến với tôi trinh nguyên trong đêm tân hôn và đến giờ vẫn quan niệm chuyện ấy là thiêng liêng, chỉ có thể xảy ra giữa vợ chồng yêu thương nhau. Em đã vài lần nhắc nhở: “Em tin tưởng anh, không bao giờ quản lý hay ghen tuông. Đừng bao giờ để em phát hiện ra anh làm chuyện có lỗi với em dù chỉ một lần, em sẽ không bao giờ tha thứ”. Bình thường em rất nhẹ nhàng, ít khi tuyên bố điều gì nhưng đã nói là như đinh đóng cột.

Giờ em mà biết chuyện tôi đã làm, lại thêm cái thai thì sẽ ra sao? Tôi không tin lắm cái thai là của mình nhưng nếu đúng thì sao? Làm sao giải thích với em? Làm sao em tin tôi không hề có quan hệ tình cảm và chỉ có một đêm đó? Nói tôi bị gài ư? Giống trong tiểu thuyết hơn là thực. Tôi, một người đàn ông 38 tuổi đời, luôn tự tin vào bản lĩnh, sự thành đạt và từng trải của mình, giờ quay cuồng trong hối hận và lo sợ mới thấy mình kém cỏi đến mức nào.

Nói thật, từ hôm xảy ra chuyện đến nay tôi không dám gần gũi vợ, phần cảm giác tội lỗi, phần sợ lây bệnh cho vợ. Tôi không biết mình có sạch sẽ không, nếu lây bệnh cho em thì tội lỗi tôi càng chồng chất. Em là người cực kỳ thông minh và nhạy cảm, tôi biết khó giấu được lâu nhưng thú nhận là đồng nghĩa với “đâm” em một dao, là làm em đau khổ, là tôi sẽ mất em… Cuộc sống không có em và các con, tôi sống làm sao? Tôi phải làm gì đây?